1-1-2021. Bộ truyện đọc ròng rã từ cuối năm 2020 đến đầu năm 2021…
Trước hết thì xin chia buồn với những người (trong đó có mình 🥲) bị văn án lừa rằng đây là một quyển truyện hài… thực ra mình không nghĩ là nó là truyện hài những cũng không nghĩ nó ngược đến mức này. Quyển 1 quyển 2 thì ok hay tuyệt vời, thỉnh thoảng hơi nhói tim chút với khóc một chút đến quyển 3 thì hầu như chương nào cũng khóc, thấm ướt nửa hộp khăn giấy rồi 😀 Đây là lựa chọn tuyệt vời cho bạn nếu bạn cũng như mình nghỉ Tết dương 1 tuần 1 mình không gia đình không bạn bè, thật may mắn sẽ không ai thấy đôi mắt đỏ kè sưng húp và cái mũi phình to của bạn.
Thực ra thì bản thân mình lúc xem phim hay đọc truyện rất dễ bị ảnh hưởng cảm xúc bởi nhân vật, phim hài có đoạn cảm động tí tẹo thôi mình cũng khóc được. Đọc truyện hay xem phim mình dễ nhập tâm lắm thành ra dễ khóc. Nếu thấy ở đâu có những comt kiểu “Chán vờ lờ không hiểu sao khóc” thì sẽ bực nguyên ngày luôn á.
Tại sao mấy bộ sư đồ mình đọc bộ sau càng thảm hơn bộ trước thế, thảm từ trên xuống dưới từ nhân vật chính đến nhân vật phụ.
Truyện bắt đầu khi Mặc Nhiên, ác ma ăn thịt uống máu của bách tính tự sát, được trời cho một cơ hội trùng sinh làm lại cuộc đời. Đời này hắn quyết tâm không dẫm lên vết xe đổ của kiếp trước, đưa sư huynh mình thầm thương trộm nhớ bấy lâu về nhà. Nhưng cuối cùng hắn nhận ra người hắn yêu không phải sư huynh dịu dàng như ngọc kia, mà là sư tôn lạnh lùng đối xử hà khắc với hắn.
Một bộ truyện có quá nhiều khúc mắc, hiểu lầm và thù hận giữa các nhân vật.
Mặc Nhiên một lần nữa sống lại mới nhận ra trước đây mình ngu ngốc đến bao nhiêu mới không nhận ra sư tôn là người tốt với hắn nhất trên đời.
Thật sự đọc truyện này mình khóc rất nhiều, khóc cho quá khứ và hiện tại của Mặc Nhiên, của Sở Vãn Ninh, khóc khi đọc về mối tình của Nam Cung Tứ và Diệp Vong Tích, khóc khi phượng hoang non Tiết Mông phải trở thành người cuối cùng ở lại.
Mặc Nhiên yêu Sở Vãn Ninh, hai đời đều yêu, hai đời đều vì Sở Vãn Ninh mà gánh chịu tội nghiệt, trở thành ác ma khát máu. Mình nghĩ có cho Mặc Nhiên chọn lại lần nữa thì hắn vẫn sẽ chọn bảo vệ Sư tôn mà giao ra cả linh hồn mình. Nhưng đến tận kiếp sau Sở Vãn Ninh mới biết được điều đó. Đọc đến đây khoan nghĩ Sở Vãn Ninh là tra thụ. Sư tôn cũng yêu Husky của y, hai đời đều yêu, nguyện ý lấy thân tuẫn người. Tất cả dịu dàng trên đời này của Sư tôn đều dành cho Mặc Nhiên nhưng Mặc Nhiên của đời trước do bị tính kế mà không nhận ra điều đó.
Mặc Nhiên hiểu lầm Sở Vãn Ninh từ kiếp trước đến đầu kiếp này, thậm chí nhiều lần làm tổn thương Sư tôn hắn. Sư tôn nhìn bề ngoài lạnh lùng cao lãnh vậy thôi nhưng mà nặng tình ghê gớm, tục xưng là dại trai. Đọc quyển 1 và quyển 2 thì mình ngoài thấy thương cho Sư tôn bị hiểu lầm thì còn thấy thích thú khi thấy Mặc Nhiên bị giằng xé tình cảm giữa sư huynh và sư tôn, khi Mặc Nhiên lờ mờ nhận ra thứ tình cảm luôn chôn giấu trong lòng hắn vốn không dành cho sư huynh, kiểu như một sự thỏa mãn khi tra công bị ngược các bạn hiểu ý mình hôn.
Thực ra giai đoạn Mặc Nhiên với Sư tôn tán tỉnh nhau (Mặc Nhiên chủ động là chính, Sư tôn co mình là chính) và giai đoạn yêu lén lút lại là giai đoạn ngọt ngào nhất trong chính văn, khi mọi âm mưu chưa bị bóc mẽ quá sâu. Đoạn tỏ tình phải nói là mỏi mắt mong chờ, đọc được đến đó cảm giác như đi được nửa cuộc đời 😥, nhìn Sư tôn với Mặc Nhiên rơi vào lưới tình vừa hề hước vừa đáng iu. Tui thích mấy chương xxx, nhìn sư tôn bình thường thanh lãnh cấm dục mà ở bên Mặc Nhiên thì dịu dàng như mấy đũy mèo mới được ăn no vậy, tui hỏny zl tui thề không phải mỗi mình tôi biến thái thế đâu…thật đấy.
Nhưng sang quyển 3, chân tướng dần được hé lộ, thì không còn hề cái gì hước nữa, thấy thương Mặc Nhiên, từ nhỏ đến lớn quãng thời gian hạnh phúc của hắn chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay, sau này đến tình cảm của bản thân cũng vì bị giật dây mà không làm chủ được.
Mặc Nhiên trưởng thành của kiếp này luôn cảm thấy tội lỗi về sự tàn bạo của mình kiếp trước. Hầu như đi đến đâu, gặp ai Mặc Nhiên cũng nhớ tới ngày trước mình đã phá huỷ nơi này ra sao, giết người này thế nào. Vừa mặc cảm tội lỗi vừa nơm nớp lo sợ sống những ngày tháng bình yên ngắn ngủi kia. Mặc Nhiên luôn lo sợ rằng khi Sư tôn biết kiếp trước hắn đã làm những gì thì sẽ hận hắn.
Đôi lúc Mặc Nhiên gạt bỏ quá khứ muốn nghĩ rằng hắn kiếp trước không phải là hắn kiếp này, hắn không làm những chuyện đó, nhưng đồng thời một bên Mặc Nhiên lại hiểu rõ đó chính là cùng một người. Hắn sống trong dằn vặt không biết làm gì để bù đắp cho những người hắn đã hại. May mà sự cố gắng của hắn cũng có kết quả, tuy phải trải qua muôn vàn đắng cay.
Thật may là Sở Vãn Ninh luôn bên hắn, trong quá khứ Sở Vãn Ninh đã từng hận Mặc Nhiên nhưng vượt trên cả nỗi hận đó lại là sự tự trách. Sở Vãn Ninh cho rằng mình thân là Sư tôn mà lại không bảo vệ đuợc đồ đệ của mình, để hắn trở nên như vậy. Tất nhiên mình không cho rằng đây là lỗi của Sư Tôn, mèo không bao giờ có lỗi (đùa thôi), dù sao thì bọn họ cũng là quân cờ bất đắc dĩ trên bàn cờ của Boss phản diện.
Nghe đồn Sở Vãn Ninh nằm trong top 10 thụ được yêu thích bên Trung Quốc, nếu mình mà có top 10 thì cũng có Sở Vãn Ninh trong đó.
Cả kiếp trước Sở Vãn Ninh đều không biết Mặc Nhiên yêu mình, thế nên y chỉ có thể đè nén thứ tình cảm mà y cho là trái luân thường đạo lí này vào sâu trong tim, nhưng dù che thế nào thì thứ tình cảm đó vẫn tồn tại.
Sở Vãn Ninh khi biết Mặc Nhiên bị khống chế thì luôn tìm cách giúp hắn chữa bệnh, nhưng kẻ sau màn quá khó dò, khiến Sở Vãn Ninh phải dùng cả 2 đời mới chữa được, thậm chí còn phân tách linh hồn để bảo vệ Mặc Nhiên.
Thật sự thương Sư tôn khi phát hiện ra thân thế của mình, lúc đó chỉ có Mặc Nhiên ở bên cạnh không ngừng ôm chặt an ủi y.
Đời trước Sở Vãn Ninh với Mặc Nhiên yêu hận tình thù quá sâu, đến chết Mặc Nhiên vẫn chưa cởi được khúc mắc.
Tuy hận là thế nhưng hai người dù có thiếu ai đi chăng nữa thì người còn lại cũng không sống nổi, nhìn Mặc Nhiên kiếp trước thân tàn ma dại thế nào là biết.
Nói chung là tác giả cua khá khét, âm mưu dương mưu chồng nhau lẫn lộn. Đọc truyện này cứ làm mình nhớ đến “Ma đạo tổ sư”, không phải vì tuyến nhân vật có gì tương đồng, ngược lại rất khác nhau, mình nhớ đến vì cảm giác day dứt khi đọc cả hai truyện. Nhân vật phản diện trước khi trở thành phản diện cũng từng là người tốt, từng là huynh đệ, là thầy trò tương thân tương ái, từng là những đứa nhỏ có cha mẹ yêu thương, ẩn sau sự hung ác đó là cả một chân tướng sâu xa mà đau lòng. Tất nhiên những việc phản diện làm ra thì không ai nuốt nổi, nhưng để suy xét sâu hơn thì còn cảm thấy một chút thương cảm, thương cho tất cả những người đã phải bỏ mạng vì lí tưởng của mình, vì ai cũng có người cần phải bảo vệ.
Thôi sầu thảm vậy thôi, mình khóc cả chiều nay hơi mệt rồi 🥲
Thực ra ngoài Mặc Nhiên của kiếp này ngoan ngoãn nghe lời như cún con ra thì mình khá thích tính biệt nữu Mặc Nhiên của kiếp trước. Sau bao năm hắn được gặp lại Sư tôn, phân vân mãi mới dám nói là nhớ người, nhưng ngay sau đấy lại khẳng định chỉ nhớ một chút bé tẹo thôi.
Mặc Nhiên của kiếp này do được sống lại lần nữa nên quân tử như ngọc, giúp bách tính làm vui, Mặc Nhiên của kiếp trước thì có thể giận dỗi Sư tôn chỉ vì đưa hắn đến ăn hàng quán nhỏ rách nát đến nỗi Sư tôn phải lôi hắn đi không hắn phá quán nhà người ta mất.
Sư tôn mèo trắng thì từ siêu ngạo kiều biến thành ngạo kiều. Hmmm vẫn là ngạo kiều nhưng ít hơn? Dù sao thì vẫn không thể ngạo kiểu bằng Mặc Nhiên 0.5 được 🤷🏻♀️
Phiên ngoại thực sự là viên kẹo nho nhỏ sau khi bị chính văn hành hạ đấy. Bên cạnh những đoạn cười xóc hông thì vẫn có những đoạn làm mình trầm xuống thật sâu.