Trong truyện tác giả có nhắc đến đảo Nam Sa của Trung Quốc. Và như các bạn biết đấy, Trung Quốc đ có cái đảo Nam Sa gì hết, họ tự gọi quần đảo Hoàng Sa của chúng ta là đảo Nam Sa của họ. Truyện này tác giả viết từ cách đây cả chục năm rồi, mà cái tư tưởng của Trung Quốc nó chỉ có ngày càng thụt lùi chứ không có tiến bộ gì thế nhỉ.
Cả truyện Kỉ Cambri trở lại của Thuỷ Thiên Thừa cũng có đụng chạm đến vấn đề quân sự Việt Nam. Mà bộ đấy mình không thích, lê thê dài dòng.
Mình đọc truyện của tác giả Trung Quốc có thể ngưỡng mộ văn phong, cốt truyện,… linh tinh chứ tư tưởng về lãnh thổ của mấy anh chị này cần xem lại. Hy vọng Phi Thiên Dạ Tường giờ khác chứ thật sự đây là một tác giả mình rất thích. Thôi quay ra đọc cổ trang huyền huyễn cho lành.
Vừa đọc xong phải viết ngay. Bộ truyện mạt thế tang thi hoàng tráng nhất mình từng đọc.
Truyện của Phi Thiên Dạ Tường nên không cần phải lo về cốt truyện với cách viết nữa. Theo mình thì tác giả viết vô cùng chắc tay. Kiến thức rất rộng, không biết kiến thức có đúng hay không nhưng đủ để thuyết phục mình rồi..
Đây là một truyện về tận thế zombie. Nhưng nó khác tất cả những truyện tận thế mình đã đọc trước đó. Nó có ảo, nhưng lại ảo một cách đáng tin( xin lỗi mình dễ bị thuyết phục lắm), cảm giác như mọi chuyện đều có cái lí của nó. Con người sau tận thế không có dị năng bùm chíu gì hết, mà hoàn toàn dựa vào khoa học để sống sót.
Truyện bắt đầu với đại dịch zombie nổ ra. Nhân vật chính là Mông Phong và Lưu Nghiễn.
Hai người là trúc mã bên nhau từ bé. Lên trung học thì yêu nhau.
?
(Các bác ạ, mình vì đọc cái đoạn review Mông Phong đứng chờ Lưu Nghiễn tan học về mà sụp hố cái roẹt. Đoạn đấy tác giả viết khiến một người chưa biết tí nào về truyện đọc còn cảm thấy buồn đó.)
Sau này Lưu Nghiễn lên đại học còn Mông Phong vào quân đội. Sau khi xuất ngũ thì hai người chia tay nhưng cả hai đều vẫn còn yêu đối phương. Cho đến khi đại dịch bùng nổ thì hai người lại dính vào nhau, cùng nhau chạy trốn.
Đầu tiên là gia nhập vào băng đảng của một lão xã hội đen, thế nhưng từ đó cũng nảy sinh ra nhiều mâu thuẫn và rắc rối.
Cái mình thích ở đây là một bộ truyện kiểu anh hùng nhưng không phải anh hùng cá nhân mà là sức mạnh tập thể, không phải kiểu nhân vật chính bá đạo muốn giết ai thì giết muốn làm gì thì làm, họ bị ràng buộc bởi rất nhiều thứ. Nhân vật chính rất ghét người đứng đầu băng đảng nhưng không vì thế mà xông lên lật đổ gã, mà việc nào có thể nhịn thì nhịn. Đương nhiên thiệt thòi sẽ có nhưng mọi người phải tin là tác giả không phải mẹ kế ( hy vọng thế). Chỉ cần không vượt quá điểm giới hạn thì nhân vật chính sẽ nhịn. Và cứ yên tâm là gieo nhân nào thì gặt quả nấy nên đọc cũng sướng.
Rồi băng đảng tạm bợ ấy phải chạy trốn mấy bận nữa mới tìm được nơi trú ẩn tương đối an toàn.
Lưu Nghiễn là sinh viên kĩ thuật. Ẻm có thể chế tạo ra mấy loại máy vô cùng vi diệu. Mấy đoạn giảng giải kiến thức vật lí hoá học linh tinh cảm thấy bội phục tác giả và nhà edit quá luôn.
Lưu Nghiễn vô cùng khôn khéo và hay đâm chọc người khác. Chính vì thế nên ẻm và Mông Phong mới suốt ngày chí choé. Nhưng yêu nhau thì thôi rồi.
Tác giả dần dần hé mở thêm nhiều tình tiết truyện, đọc kích thích dã man. Ba của Mông Phong là tướng quân danh tiếng trong quân đội. Nhưng mối quan hệ hai người không được tốt lắm. Một năm chả gặp mặt nhau được mấy lần.
Giữa lúc người chạy nạn đang mông lung thì quân đội quốc gia tìm đến.
Có một đoạn mình rất ấn tượng là đêm giao thừa, lần đầu tiên kể từ khi tận thế xảy ra, đài phát thanh quốc gia đã hoạt động trở lại. Khoảnh khắc khi tướng quân Mông Kiến Quốc cất tiếng thì mình thực sự đã nổi da gà. Đây như một bước ngoặt cho câu chuyện, từ vo ve như ruồi không đầu thì giờ bọn họ đã biết phải làm gì.
Nhiệm vụ của quân đội quốc gia là giải cứu người dân sang nơi trú ẩn ở vùng biển Quốc tế rồi cho bom hạt nhân nổ tanh bành lục địa nhằm tiêu diệt hết zombie. Khoa học kĩ thuật trong truyện này hiện đại vô cùng, đọc mà choáng ngợp.
Mông Phong sau nhiều hồi suy nghĩ cuối cùng quyết định gia nhập vào đội Cơn lốc- một trong những đội tìm kiếm. Mông Phong sẽ đi làm nhiệm vụ còn Lưu Nghiễn sẽ về vùng biển quốc tế. Nhiệm vụ cứu hộ rất nguy hiểm nên Mông Phong chia tay với Lưu Nghiễn vì không biết có thể sóng sót trở về không. Đọc đoạn Mông Phong nói vẫn yêu Lưu Nghiễn nhiều nhưng vẫn bắt buộc phải chia tay xót cực kỳyyyy.
Những lính tham gia cứu hộ sẽ được tiêm một loại huyết thanh kháng thể. Nó giúp người được tiêm chống lại ba lần lây nhiễm của zombie và kích phát sức mạnh của người đó lên.
Lưu Nghiễn về nơi trú ẩn được mấy hôm luôn tìm đủ mọi cách để gặp ba chồng- Tướng quân Mông Kiến Quốc để mè nheo xin đi xung quân theo chồng, làm kĩ sư máy cho đội. Lại nói thêm mỗi đội tìm kiếm chỉ có vài thành viên và một kĩ sư máy. Kĩ sư máy của đội Cơn Lốc mới chết nên đang cần người mới. Chuyện của anh đội trưởng và cậu kĩ sư máy cũ này buồn vô cùng tuy không được miêu tả nhiều. Thế nên đọc nó cứ cấn cấn trong lòng mình ấy.
Mông Phong và Lưu Nghiễn bắt đầu chiến đấu cùng nhau, với 3 thành viên nữa. Hai người vẫn làm mình làm mẩy với nhau mãi sau mới coi như quay lại. Không hiểu sao nhưng lúc hai đứa dỗi nhau đọc thấy hài vl ấy, kiểu chúng tao chia tay rồi đấy nhưng đây vẫn là vợ tao nhé. Đáng yêu xỉu.
Truyện càng lúc càng phức tạp. Nguồn gốc của virus zombie là từ ngoài hành tinh. Rồi Trái Đất có ý thức riêng của mình và nó muốn thanh tẩy virus xâm lược. Trong truyện thì khủng long bị diệt chủng cũng chính là do loại virus này.
Trong lúc thực hiện nhiệm vụ đánh nhau tơi bời hoa lá thì Mông Phong bị nhiễm bệnh từ một con tạm gọi là zombie boss phụ. Anh bị biến thành zombie. Bị thủ lĩnh của zombie chiếm lấy thân thể và ý thức, lục thân không nhận :)))
Hai bạn trẻ lại rời xa nhau.
Lần này phát động chiến dịch cuối cùng của nhân loại. Làm một quả chơi lớn quyết tử với zombie .
Lưu Nghiễn trốn theo máy bay vào vương quốc zombie tìm chồng.
Sau một hồi lại đánh nhau vật vã, đuổi được thứ đang chiếm lấy mình, Mông Phong có lại ý thức nhưng thân thể hư thối dần.
Anh chủ động xin đi cảm tử vì biết mình sẽ chết. Xông vào trung tâm tiêm huyết thanh vào nhân chủ virus cái gì gì đấy, khó giải thích lắm. Lưu Nghiễn giằng co thoát ra chạy theo Mông Phong. Quá trình diệt nhân chủ này cảm giác hơi nhanh thì phải 🤔🤔.
Và vì hai người ở trung tâm phát phóng xạ nên nhiễm rất nặng. Có thể xác định là sẽ chết nhăn răng. Hai bạn trẻ chọn một cái chết lãng mạn hạnh phúc bên nhau đó là lên một cái thuyền nhỏ để nó lênh đênh giữa biển rồi ôm nhau chờ chết. Và một lần nữa hãy tin tác giả không phải mẹ kế( cầu mong).
Nói thật chứ chương này khóc lụt luôn đó ạ.
Truyện kịch tính từng giây phút một, cảm giác thần kinh cứ căng ra ấy. Nhưng len lỏi trong đó là những khoảnh khắc ngọt ngào sâu răng của hai bạn. Có khi là một vài đoạn kí ức về ngày xưa. Có khi là vài câu nói. Có khi là vài nụ hôn phớt. Mình nhớ đoạn trong mỏ vàng sau khi đánh bại boss chính phó bản đó, Mông Phong ôm mặt Lưu Nghiễn hôn khắp khuôn mặt cậu. Hay lúc Lưu Nghiễn bị cắn tưởng chết hai đứa ôm nhau khóc. Về sau phát hiện ra là Lưu Nghiễn đã được tiêm huyết thanh từ hồi nào. Hay lúc Mông Phong cõng Lưu Nghiễn quay đầu lại hôn phớt. Thật sự vô cùng quắn quéo. Thỉnh thoảng có vài đoạn cười xóc hông. Cũng có một vài cảnh nóng. Nói chung đối với mình đây là một bộ truyện rất tuyệt vời.
Đọc truyện cảm giác choáng ngợp. Các thông tin, cách tác giả lí giải về dịch bệnh và Trái Đất, mấy đoạn đánh nhau um tùm…. toàn từ ngữ ngoài hành tinh thôi á. Nhưng không ảnh hưởng gì đến việc đọc truyện hết. Mà nó còn đem lại cảm giác rất… xịn nữa.
Trong truyện còn có một couple phụ là Trương Dân và cậu con nuôi ngốc ngốc Trương Quyết Minh. Couple phụ nhưng mà nhân vật quan trọng lắm đó. Nắm giữ mấu chốt của truyện đấy.
Tóm lại là một bộ truyện không đọc sẽ phí đời.
Quá thích sự hoà hợp hoàn hảo giữa Mông Phong và Lưu Nghiễn. Anh Mông Phong nhiều khi có mấy suy nghĩ bỉ bựa không chịu nổi, kiểu như play văn phòng nhét em Lưu Nghiễn xuống gầm bàn BJ cho ảnh chẳng hạn. Truyện có đoạn thụ BJ cho công nữa, mình thích nhất kiểu đấy,cảm giác kích thích:))))
Đoạn cuối sau khi Trái Đất hoàn toàn sạch sẽ, con người quay trở lại xây dựng từ đầu. Tự trồng trọt chăn nuôi, không còn khí thải nhà máy hay gì cả. Hoàn toàn trong trẻo.
Giờ mới nhớ ra Phi Thiên Dạ Tường là con trai, bảo sao mấy cái vật lí hoá học các thứ giỏi vậy. Tác giả quen mặt rồi hen, đọc nhiều truyện của ổng lắm rồi. Hồi trước đọc Ta cùng Đát Kỉ đoạt nam nhân thấy không hay lắm vì mình không thấy nhân vật chính tình cảm gì hết á. Sang truyện 2013 tình quá trời luôn.
*update
Well, sau một thời gian khá dài, phải đến 4-5 năm gì đấy ( từ khoảng 2014-2015, giờ là 2019 ròi), thì mình đọc lại Ta cùng Đát Kỉ đoạt nam nhân. Có lẽ là sau vài năm cái nhìn cũng thay đổi, thấy hai nhân vật chính tình vãi cả ra. Sao hồi xưa đọc chán thế nhỉ. Chắc hồi đấy chưa đủ “nội hàm” để hiểu :))))
Review riêng của truyện sẽ có sau.
Siêu đề cử. 👏👏👏
Couple: Mông Phong x Lưu Nghiễn.